chương 71 - Sự Thân Mật Bất Ngờ
Sự Thân Mật Bất Ngờ

chương 71

Truyện Chữ
Tùy Chỉnh
Truyện Chữ

Sau khi cầu thủ hai bên chào nhau xong, khán giả trên khán đài cũng đứng dậy rời đi, người quản lý đội bóng đến xem có bao nhiêu người sẽ dự tiệc mừng, đi một vòng thì phát hiện ra nhân vật chính Thân Nhiên đã biến mất, đang muốn gọi điện thoại thì bị Quý Minh Luân ngăn lại.

Khi trận đấu kết thúc, Quý Minh Luân cũng nhìn thấy Triệu Tế Vũ. Sau khi cầu thủ hai bên bắt tay nhau, Thân Nhiên đi theo Triệu Tế Vũ lẻn vào phòng chứa đồ thể thao không có người. Trước khi rời đi cậu cũng dặn dò Quý Minh Luân đối phó giúp người quản lý, anh đoán giờ hai người kia đang nhiệt tình quấn lấy nhau rồi.

Quả đúng không sai, Thân Nhiên bị Triệu Tế Vũ đẩy vào tường, nhưng Triệu Tế Vũ chưa kịp hôn cậu thì Thân Nhiên đã xoay người đổi lại vị trí, chặn Triệu Tế Vũ giữa mình và bức tường phía sau.

Cậu tháo kính của Triệu Tế Vũ, nhắm mắt nghiêng người về phía trước.

Bốn cánh môi dán vào nhau, hơi thở của Thân Nhiên từ khi trận đấu kết thúc vẫn chưa ổn định lại, nụ hôn k/ích thích đến mức có hơi mất sức nhưng cậu vẫn không chịu dừng lại. Triệu Tế Vũ nắm lại thế chủ động, dẫn dắt nụ hôn này, cả hai hôn say đắm người mà bản thân muốn hôn nhất lúc này.

Triệu Tế Vũ hùa theo cậu, bàn tay xoa xoa gáy cậu, ngón tay chạm vào đuôi tóc ướt. Triệu Tế Vũ nhớ lại cảnh cảnh tượng lúc mình nhìn thấy khi đi vào sân.

Từ lúc Thân Nhiên ra sân, đến lúc Quý Minh Luân ném bóng, lúc bóng bật ra khỏi rổ, trong sân vang lên tiếng cảm thán tiếc nuối, lúc đó hắn cũng siết chặt lấy điện thoại. Thế rồi, cầu thủ mặc áo số 6 bất ngờ lao ra, chộp lấy quả bóng mà chưa ai kịp phản ứng, nhanh chóng thực hiện cú ném bóng thứ hai trên không.

Chính góc nhìn từ phía sau này đã khiến Triệu Tế Vũ nhớ đến hình đại diện WeChat chưa bao giờ thay đổi của Thân Nhiên.

Chẳng trách Thân Nhiên lại thích tấm ảnh phía sau đó đến vậy, nhưng động tác của cậu lúc đó mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì chụp trong ảnh, bảng rổ bị cú ném của cậu làm rung chuyển, khi cậu tiếp đất, dường như cũng đánh mạnh vào trái tim Triệu Tế Vũ.

Triệu Tế Vũ chưa bao giờ nói với Thân Nhiên rằng lý do thực sự khiến hắn chơi bóng rổ VR là vì hắn vô tình thấy Thân Nhiên chơi bóng rổ vào năm nhất đại học.

Nụ cười tươi tắn, trong trẻo, cơ thể đẫm mồ hôi dưới ánh nắng, thật hấp dẫn, cũng là điều hắn muốn vươn tới nhưng lúc đó lại quá xa vời.

Hai người hôn rất lâu, cánh môi tê dại, khóe miệng ướt át, Thân Nhiên cảm giác như sắp chết đuối. Nhưng cậu vẫn không muốn dừng lại, lúc này cậu vô cùng muốn hôn Triệu Tế Vũ, vô cùng muốn ôm chặt người này, không muốn buông ra, cũng không lo lắng chuyện bị chia cắt nữa.

Bàn tay xo.a nắn sau gáy cậu di chuyển đến trước ngực. Triệu Tế Vũ đẩy cậu trước, hắn nhìn cậu th.ở dốc không ngừng, đưa tay lau đi dấu vết bên khóe miệng, cười nói: "Sáng nay không phải đã cho cậu ăn rồi à, sao lại đói như thế này?"

Thân Nhiên không đáp lại lời trêu chọc, cậu nhìn chằm chằm vào mắt Triệu Tế Vũ hỏi: "Không phải cậu nói là không đến kịp để xem trận đấu của tớ à?"

"Tớ sắp xếp ăn trưa ở gần trường nên xong việc có thể qua ngay."

"Công việc được giải quyết suôn sẻ rồi?"

"Ừm, Tuyết Đồng cũng có mặt, chúng tớ đều có thái độ giống nhau, ông nội cô ấy và ông nội tớ đều không thể làm gì được."

Thân Nhiên biết Triệu Tế Vũ sẽ không nói dối mình chuyện lớn như vậy, nhưng cậu vẫn cảm thấy có chút không thực, không ngờ chuyện này có thể giải quyết suôn sẻ như vậy, cậu ôm Triệu Tế Vũ hôn tiếp một lúc, cho đến khi không thể chịu đựng được nữa.

Thân Nhiên dựa vào vai Triệu Tế Vũ điều hòa hơi thở, cậu nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt, hỏi: "Vậy cậu đến đây từ lúc nào?"

Triệu Tế Vũ nói: "Lúc tớ đi vào, vừa lúc nhìn thấy cậu ngã vào lòng Quý Minh Luân, anh ấy còn ôm cậu nữa."

Thân Nhiên vốn tưởng rằng ít nhất hắn cũng nhìn thấy được bàn thắng cuối cùng của mình, không ngờ hắn chỉ thấy bộ dạng ngã xuống xấu hổ của mình, cậu lập tức ngẩng đầu lên nói: "Lúc đó tớ mệt quá nên đứng không vững."

Triệu Tế Vũ cố ý trêu chọc, vòng tay ôm chặt eo cậu, để cơ thể hai người gần nhau hơn: "Không đứng vững thì có thể ngã vào vòng tay của người đàn ông khác sao?"

Thân Nhiên muốn giải thích, nhưng vừa nói, hắn chợt nhận ra trong mắt Triệu Tế Vũ có mang chút ý cười, cậu lập tức phản ứng lại, cắn lấy môi Triệu Tế Vũ, đến khi cậu nghe thấy tiếng thở dốc của hắn mới dừng lại, hỏi: "Ai bảo cậu lỡ hẹn chi."

Cậu chăm chỉ luyện tập trong hai tuần, tuy chủ yếu là vì không muốn thua trận đấu nhưng vẫn có chút tư tâm, cậu hy vọng Triệu Tế Vũ có thể xem cậu thi đấu. Không ngờ người này từ đầu đến cuối đều không hề xuất hiện, cho dù vì phải làm việc quan trọng nên trì hoãn thì cũng không thể bỏ lỡ hết như vậy chứ.

Cậu cắn môi Triệu Tế Vũ xong rồi đẩy hắn ra. Triệu Tế Vũ thấy cậu xoay người rời đi thì ôm cậu từ phía sau, dỗ dành bên tai: "Lừa cậu đấy, tớ nhìn thấy cậu chuyền bóng cho Quý Minh Luân, còn nhìn thấy cậu nhảy lên rồi ném bóng lao xuống."

Thân Nhiên nhìn bụi đất và dấu chân trên mặt đất không nói gì, Triệu Tế Vũ nhìn chằm chằm cậu, cũng không nói nữa, một lúc sau cậu mới quay đầu lại hỏi: "Cậu không có gì muốn nói nữa sao?"

Triệu Tế Vũ nhịn cười, áp trán vào cậu: "Có nha, tớ cảm thấy vợ tớ rất đẹp trai, đẹp trai đến mức tớ muốn khoe với tất cả mọi người trong khán đài."

Thân Nhiên nhắm mắt lại, Triệu Tế Vũ chú ý thấy lông mi của cậu khẽ động đậy, bên tai nóng ran lên, khóe miệng hắn không khỏi nhếch lên.

Triệu Tế Vũ lật người cậu lại, nâng cằm, nghiêng người hôn tới thì cậu mở mắt ra đáp lại hắn cho đến khi cả hai gần như mất không chế.

Hai người ở trong phòng chứa đồ trống trải gần nửa tiếng mới ra ngoài, Quý Minh Luân tắm rửa xong, đang ngồi trên ghế nói chuyện với huấn luyện viên. Khán giả tại sân đấu gần như đã rời đi hết, chỉ còn lại các anh em trong đội định cùng nhau đi dự tiệc mừng. Tuy nhiên, mọi người đều đã thay quần áo, chỉ có mỗi Thân Nhiên vẫn mặc như lúc thi đấu.

Cậu không muốn chạm mặt mọi người rồi lại bị hỏi tới hỏi lui nên lẻn đi thay quần áo, còn Triệu Tế Vũ thì đi xuống lầu đợi. Sau khi xong xuôi thì bị quản lý đội chộp được, hỏi cậu có muốn đi ăn mừng với mọi người không, cậu kiếm cớ từ chối rồi cùng Quý Minh Luân rời đi.

Khi xuống tầng dưới, Quý Minh Luân gặp Triệu Tế Vũ đang đứng dưới bóng cây, tuy đã gặp nhau trước đây nhưng đây là lần đầu tiên họ chính thức chào hỏi nhau.

Hai người bắt tay nhau, Triệu Tế Vũ nói trước: "Cảm ơn anh vừa rồi đã hỗ trợ cậu ấy."

Quý Minh Luân còn chưa kịp mở miệng, Thân Nhiên đã chen vào trước, nói: "Đàn anh, bọn em đi trước đây."

Nói xong, cậu kéo Triệu Tế Vũ đi, vội vàng như lo lắng Triệu Tế Vũ sẽ nói gì đó, mãi đến khi bọn họ đi xa, Quý Minh Luân mới lắc đầu mỉm cười, xoay người bước vào, anh lấy điện thoại di động ra gọi cho Giang Lẫm.

Lúc lên xe, Thân Nhiên muốn quay về tắm rửa trước, nên Triệu Tế Vũ đưa cậu về nhà trước, còn hắn đi chỗ khác để lấy đồ gì đó.

Thân Nhiên về đến nhà, vào phòng tắm, vì vận động mạnh, đổ mồ hôi toàn thân nên tắm xong cậu cảm thấy mệt mỏi, bèn vào ngâm bồn tắm.

Cậu bật chức năng massage lên, nhắm mắt muốn thư giãn một lúc, ngay lúc cậu đang thoải mái đến mức ngủ thiếp đi, cửa phòng tắm mở ra, cậu quay lại thì thấy Triệu Tế Vũ bước vào.

Đầu tiên, hắn rửa tay trước, sau đó ngồi xổm xuống bên bồn tắm, đưa tay vào để kiểm tra nhiệt độ nước.

Thân Nhiên hỏi: "Sao cậu về sớm thế?"

Triệu Tế Vũ mỉm cười với cậu, từ trong túi quần lấy ra hai sợi dây chuyền bạc giống hệt nhau đưa cho cậu: "Đẹp không?"

Hai sợi dây chuyền có màu bạc mờ, chất liệu rất tốt, thiết kế khá đặt biệt, mặt dây chuyền hình cặp nhẫn lồng vào nhau thành một vòng khóa, kích thước bằng đồng 5 hào.

Thân Nhiên gật đầu nói: "Đẹp."

Triệu Tế Vũ lấy một sợi đeo lên ngực cậu, sợi còn lại thì vòng ra sau gáy tự đeo cho mình.

Thân Nhiên sờ sờ sợi dây chuyền trên xương quai xanh, sau đó cầm chiếc nhẫn trên ngực mình lên, cậu nhìn Triệu Tế Vũ, không cần Triệu Tế Vũ nói gì cả, cậu liền hiểu hắn có ý gì.

Cậu nhìn kỹ sợi dây chuyền khác của Triệu Tế Vũ, mỉm cười hỏi: "Mới đi mua cái này phải không?"

Triệu Tế Vũ khoanh tay tựa vào thành bồn tắm, nhìn cậu nói: "Ngày cậu đồng ý ở bên tớ, tớ đã đặt trước rồi, hôm nay chỉ đi lấy thôi."

"Nhìn mặt dây chuyền kỹ chút."

Triệu Tế Vũ nhắc cậu.

Thân Nhiên nhìn kỹ hơn thì phát hiện trên mặt khóa có khắc một dòng ngày tháng.

Đó là ngày họ ở bên nhau.

"Của cậu cũng được khắc", Triệu Tế Vũ cười nói, "Thiết kế của mặt khóa có cùng ý nghĩa như nhẫn, tớ biết cậu không muốn bị chú ý, sẽ không đeo nhẫn nên đã chọn thiết kế vòng cổ như vậy."

Thân Nhiên nhìn hai vòng nhẫn lồng vào nhau trên sợi dây chuyền, rồi lại nhìn người trước mặt hiểu rõ mình như vậy, trong lòng cậu đột nhiên dâng lên một cảm giác khó tả.

Cậu ngồi dậy, cởi khuy sợi dây chuyền của Triệu Tế Vũ ra rồi đeo lại cho hắn.

Triệu Tế Vũ luôn có gu thẩm mỹ tốt, ngay cả khi hắn mặc áo sơ mi và quần dài, sự hiện diện của sợi dây chuyền này cũng không hề gây khó chịu. Ngón tay Thân Nhiên vu.ốt ve xương quai xanh thẳng tắp của Triệu Tế Vũ, ánh mắt dừng lại trên môi hắn.

Hơi thở hai người lại hòa vào nhau, không biết là ai bắt đầu trước, chẳng mấy chốc, quần áo của Triệu Tế Vũ đều ướt đẫm nước, khi cậu bị làm đến kiệt sức thì bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen.

Sau khi cả buổi chiều vận động mệt mỏi, Thân Nhiên đã đói bụng nên Triệu Tế Vũ đưa cậu đến một nhà hàng Thái nổi tiếng gần đó để ăn tối. Mấy món được gọi là cà ri, đầu bếp của nhà hàng có tay nghề giỏi, mùi thơm đậm đà của cà ri thấm vào thức ăn khiến Thân Nhiên rất hài lòng. Cậu dựa lưng vào ghế để ăn, cậu có cảm giác như cơ bụng vừa dày công lấy lại được sắp biến mất nữa rồi.

Ăn tối xong, Triệu Tế Vũ đưa cậu đi dạo. Thân Nhiên nhìn hàng cọ hai bên đường đung đưa trong gió, nhìn người qua đường mặc quần áo ấm đi lại trên vỉa hè, cậu lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng mùa hè đã thực sự kết thúc.

"Lại đi dạo ở bãi biển Bạch Thành đi." cậu quay sang nói với người đang lái xe.

Sau khi đỗ xe vào ô gần cuối, Triệu Tế Vũ và Thân Nhiên xuống xe, hai người đạp lên bãi cát, cùng nhau đi bộ ra bãi biển.

Lần đầu tiên họ đến đây là vào buổi tối sau khi xem trận bóng rổ, lúc đó cậu mua cơm hộp để ăn khuya, cùng Triệu Tế Vũ ngồi trên bãi biển ăn uống và trò chuyện.

Cậu vẫn nhớ mùi vị món thịt heo cà ri mà Triệu Tế Vũ đút cho cậu, tuy không ngon bằng món cà ri tối nay nhưng trong lòng cậu, hương vị lúc đó không thể nào thay thế được.

Thực ra, lúc đó cậu không bao giờ ngờ rằng mình và Triệu Tế Vũ sẽ tiến đến mối quan hệ như ngày hôm nay.

Nhiệt độ vào đêm thu thấp hơn một chút, người đến bãi biển cũng ít đi trông thấy. Hai người đi dạo trên bờ biển, lợi dụng ánh sáng mờ ảo, Triệu Tế Vũ nắm lấy tay Thân Nhiên, hắn phát hiện ngón tay của cậu hơi lạnh, liền đút vào tui áo khoác, xoa xoa đầu ngón tay cậu.

So với bàn tay dễ bị lạnh của cậu, tay của Triệu Tế Vũ rất ấm, Thân Nhiên vừa đi vừa cười nói: "Thể chất của cậu đến mùa đông sẽ không bị lạnh à?"

"Ừm", Triệu Tế Vũ cũng nhìn cậu mỉm cười, "Cho nên, khi tay cậu bị lạnh vào mùa động, chỉ cần đút tay vào túi áo tớ thì tớ sẽ sưởi ấm giúp cậu."

Vào mùa đông, quần áo dày được mặc thường xuyên, có thể che giấu được một vài hành động nhỏ mà mùa hè không thể công khai làm được. Thân Nhiên và Triệu Tế Vũ nhìn nhau, nụ cười trong mắt nhau không hề nhạt đi, hai người chậm rãi đi dọc bãi biển.

Cách họ vài bước, sóng trắng như tuyết liên tục xô vào bờ, Thân Nhiên ngước mắt nhìn về phương xa, chợt nhận ra mình đã ở Hạ Môn hơn hai năm, những lần có thể thoải mái nhìn biển thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay, ấy thế mà mùa hè này, lần nào ngắm biển cũng đều có Triệu Tế Vũ ở bên cạnh cậu.

Thực tế, không chỉ cùng nhau ngắm biển, Triệu Tế Vũ còn trải qua nhiều lần đầu tiên cùng cậu vào mùa hè này. Cho dù đó là điều cậu có thể tâm sự với người khác hay là điều cậu chỉ có thể giấu vào một góc bí mật để suy ngẫm thì mỗi một sự việc đều khiến cậu không thể nào quên. Hóa ra người thực sự phù hợp với cậu đã xuất hiện vào mùa hè năm 14 tuổi rồi.

Cậu đưa một tay còn lại lên sờ sợi dây chuyền trên cổ. Khi cậu định thần lại thì nghe Triệu Tế Vũ nói: "Ngày mai đi học cậu phải mặc thêm quần áo đấy."

Cậu nhanh chóng hiểu được ý tứ trong lời nói của Triệu Tế Vũ. Trước khi ra ngoài, cậu có nhìn vào gương, Triệu Tế Vũ để lại vài dấu hôn trên xương quai xanh và sau gáy.

Nghĩ đến lần trước cũng vì những dấu này mà Quý Minh Luân phát hiện ra cậu ở cùng Triệu Tế Vũ, Thân Nhiên cúi đầu cười nói, Triệu Tế Vũ nghe xong cũng có chút kinh ngạc: "Không ngờ nó lại gián tiếp giúp chúng ta."

Ý của Thân Nhiên là nói bức ảnh chụp đó: "Sao cậu dám hôn tớ trong quán bar như vậy, không sợ bị truyền ra ngoài à?"

"Tớ không ngờ lúc đó lại bị chụp lén," Triệu Tế Vũ giải thích, lại than thở về cậu, "Vả lại tớ thực sự không thể chịu đựng được nữa, cậu quá chậm nhiệt, cũng nào cũng làm ngơ."

Thân Nhiên giả vờ trừng mắt nhìn Triệu Tế Vũ: "Cậu thì không chậm nhiệt đâu, cậu thành thạo chiêu này như vậy, chắn chắn đã từng tản tỉnh rất nhiều người rồi."

Triệu Tế Vũ nhìn Thân Nhiên, một lát sau hắn cười không nói. Ngay lúc Thân Nhiên đang thắc mắc tại sao hắn không giải thích gì, cậu đang nghĩ xem mình nói có đúng hay không thì hắn nghiêng người tới, hơi thở nóng hổi phả vào má cậu, mềm mại như tiếng sóng bên cạnh.

Sau đó Thân Nhiên nghe được hắn nhẹ nhàng nói: "Tuy khi cậu ghen rất đáng yêu nhưng tớ vẫn muốn làm rõ một chuyện."

"Từ trước tới giờ, trong lòng tớ luôn chỉ có cậu." 

Truyện Chữ
logologo

Đọc Truyện Online là nơi bạn có thể trải nghiệm miễn phí những tác phẩm truyện chữtruyện tranh độc đáo, được đội ngũ dịch giả chúng tôi chăm chút biên soạn tỉ mỉ. Với việc không ngừng cập nhật các truyện đình đám trong nhiều thể loại như Ngôn TìnhTiên HiệpKiếm Hiệp, và Huyền Huyễn, Đọc Truyện Online đưa bạn vào một thế giới văn học đầy sắc màu và tràn đầy cảm hứng.

Truyện ChữTruyện Tranh